xin đừng quên nơi đây
Bút ký Trần Trung Ðạo
Người nhạc sĩ trẻ tuổi
đang ôm đàn đứng hát nhạc phẩm Tự Hỏi của chính anh trong đêm văn nghệ
Đại Hội Chuyên Gia Việt Nam Bắc Mỹ Châu: Anh là Nguyễn Văn Thành, và
người giới thiệu anh cũng là người vợ của anh: chị Vũ Mỹ Anh. Anh chị
đến từ Alabama, xa tận miền Trung nước Mỹ. Nếu tiếng hát đầy lửa của chị
Nguyệt Ánh, anh Việt Dzũng có khả năng thúc dục người nghe đứng dậy ra
đi để làm nên bão tố thì tiếng hát đầy ắp tâm hồn của anh Nguyễn Văn
Thành, anh Phan Văn Hưng có thể sẽ làm cho người nghe ngồi xuống. Không
phải để trốn tránh, không phải để bỏ cuộc. Ngồi xuống để lắng lòng nhìn
lại chính mình. Ngồi xuống để rồi sau đó sẽ cùng đứng lên và cùng đi xa
hơn vào tương lai vinh quang của đất nước bằng tài năng và trí tuệ của
mình.
Em hỡi vui đi em
Anh hỡi say đi anh
Nhưng đừng quên nơi
đây
Một ngày là một bài học nhớ quê hương
Một việc làm là một
chuẩn bị cho quê hương
Nhưng đừng quên nơi đây
Mỗi ngày là một
ngậm ngùi với quê hương
Và đời người là một tủi thẹn với quê hương
..
(Tự Hỏi - Nhạc Nguyễn Văn Thành)
Lâu lắm rồi tôi mới được
nghe một nhạc phẩm nặng lòng với quê hương như thế. Tiếng hát của anh
chậm rãi, nhắc nhở và đau xót. Chậm rãi như rót vào lòng từng chữ một,
nhắc nhở như anh đang đọc cho các em anh nghe di chúc của người mẹ nghèo
vừa quá vãng và đau xót chẳng khác gì số phận trầm luân của đất nước
anh.
Lần đầu tiên tôi được mời
thuyết trình một vấn đề văn hóa và tuổi trẻ trong một diễn đàn của các
bạn trẻ đa số là những chuyên gia kỹ thuật. Mùa thu đang trở về trên
miền Đông nước Mỹ. Chiều nay, cơn mưa bắt đầu rơi nặng hạt. Những chiếc
lá vàng sũng ướt mưa thu đang nặng nề rơi trên thảm cỏ xanh. Những thanh
niên thanh nữ Việt Nam từ khắp nơi tụ hội. Đa số còn rất trẻ. Nhiều em
còn quá trẻ. Họ từ Houston, Dallas, Chicago, Atlanta, North Carolina,
Boston, California...và tận cả Châu Âu.
Với vóc dáng Việt Nam nhỏ
nhắn, thật khó tin khi biết rằng họ ngoài đời sống là những bác sĩ tài
ba lo lắng cho sinh mạng nhiều người. Thật khó tin khi biết họ là những
chuyên viên kỹ thuật điều khiển những hệ thống thông tin hiện đại có giá
trị nhiều tỉ Mỹ kim. Trời mưa mặc trời mưa, họ vẫn đi, vẫn cười nói ung
dung như chim hót. Những tràng tiếng Việt chào nhau rộn ràng, tiếng Việt
có dấu và tiếng Việt không có dấu, đó đây còn có cả đâu đó vài câu tiếng
Anh quen miệng. Họ bước hồn nhiên trên xác lá thu vàng như những chú nai
tơ ngơ ngác trong những vần thơ Lưu Trọng Lư quen thuộc ngày nào. Đêm
đó, tôi lần đầu tiên được nghe tiếng hát Nguyễn Văn Thành và những nhạc
phẩm do chính anh sáng tác. Biết anh từ trại Về Nguồn ở Tennessee ba năm
trước nhưng mãi tới năm nay mới có dịp ngồi nghe anh hát. Anh hát hay.
Tiếng hát anh vang xa, đưa xa núi rừng trùng điệp của mùa thu Bắc Mỹ.
Đêm đó, lần đầu tiên tôi được cười hồn nhiên, sống hồn nhiên như một trẻ
thơ. Đêm đó hàng trăm mái đầu xanh chụm lại với nhau, cầm lấy tay nhau,
nhìn nhau tha thiết như những kẻ mới yêu nhau và có thể chết vì nhau,
nhưng không phải bằng tình yêu trai gái nhưng bằng một tình yêu thánh
thiện, thiêng liêng nhất: tình yêu nước.
Em có tự hỏi rằng
Sao em đến nơi đây
Chung quanh bao vui
say
Những người qua, lời chào xa lạ
Buồn gì buồn gì
không?
Những người lòng rỗng không
Xa quê hương như loài chim
say
Ngẩn ngơ, chưa nguôi ngoai
Vội trôi theo mây bay
Lo đời an
vui hôm mai
Chợt buồn buồn gì không?
(Tự Hỏi - Nhạc Nguyễn Văn
Thành)
Không ai nói với nhau một
lời nào. Chúng tôi im lặng nghe nhau hát, im lặng nghe nhau đọc thơ.
Những tiếng hát, những bài thơ được viết lên bằng máu của một dân tộc
đầy thống khổ. Chúng tôi ngồi nghe trong im lặng. Im lặng đến nỗi như
nghe rõ cả từng nhịp đập từ những trái tim, những trái tim Việt Nam lưu
lạc, hoài vọng về quê hương đang chìm đắm trong hận thù tang tóc bên kia
trái đất.
Ta có tự hỏi rằng
Ta hăng say nơi đây
Công lao vun trên tay
Đắp bồi cho đời người thêm đẹp
Chợt buồn, buồn gì không?
Những
người mỏi mòn trông
Khi quê hương đang còn tang thương
Bàn tay ta
đang hăng say
Lại không dâng cho quê hương
Những tài năng hôm
nay
Buồn gì, buồn gì không?
(Tự Hỏi - Nhạc Nguyễn Văn Thành)
Người con gái ngồi cạnh
tôi có đôi mắt ướt. Em từ đâu đến đây? Sài Gòn hay Dallas? Hà Nội hay
Houston? Huế hay Boston? Tại sao em lại khóc. Tuổi thơ em đâu? Quê hương
em đâu? Chùm khế ngọt của em đâu? Con diều biếc của em đâu? Em khóc vì
sung sướng hay đau buồn. Nhưng, dù buồn hay vui, ừ thôi em hãy khóc đi
em. Nếu giọt nước mắt của em khóc sung sướng cho ngày hạnh ngộ hôm nay,
giọt nước mắt kia sẽ là những viên ngọc muôn đời sáng mãi. Nếu em buồn,
nước mắt sẽ làm em vơi nỗi tủi buồn của một đời người tạm dung trên đất
khách. Một phần tư thế kỷ rồi đó phải không em? Bao nhiêu giọt nước mắt
như thế đã rơi trên quê hương khốn khổ của mình. Giọt nước mắt của bà mẹ
điên ôm xác con đứng hát trên vỉa hè Đồng Khởi. Giọt nước mắt của vợ ôm
xác chồng, người lính Biệt Động Quân vừa gục xuống bên nầy cầu Tân Thuận
trong buổi sáng 30 tháng 4 bất hạnh. Giọt nước mắt của người con gái
Việt Nam quằn quại trong bàn tay bọn hải tặc Thái Lan. Ngay cả cây trái
của quê hương em cũng đã được tưới bằng nước mắt. Em là chuyên gia trẻ
tuổi, em đã học rất nhiều trường lớp, đọc rất nhiều sách vở, em biết có
dân tộc nào chịu nhiều khổ đau hơn dân tộc Việt Nam không em?
Thưa mẹ
Chúng con là người Việt Nam lưu lạc
Ngày ra đi không
hẹn buổi quay về
Không phải là sương mờ sao khóc lúc đêm
khuya
Không phải gió sao đời là giông bão
Không phải là mây sao
miệt mài trôi nổi
Không phải là rừng sao héo úa mỗi tàn thu.
Mẹ
Việt Nam ơi
Chúng con sống âm thầm và chết giữa hoang vu
Biển cả,
rừng sâu, non mờ, núi thẳm
Chúng con đi gót chân mòn vạn dặm
Ngơ
ngác nhìn nhân loại, tủi thân nhau.
(Thưa Mẹ, Chúng Con Đi, thơ Trần
Trung Đạo)
Thế hệ của nhiều trong số
các em, thế hệ của Nguyễn Văn Thành, cũng là thế hệ của tôi. Chúng ta
cùng lớn lên trong bão lửa ngút ngàn của đất nước. Những thế lực, nhân
danh, lọc lừa và phản bội đã âm mưu nhau để tàn phá đất nước chúng ta.
Cây cỏ còn biết đau đừng nói chi con người. Thế nhưng khả năng chịu đựng
của người Việt cũng quả thật là vô hạn. Sức chịu đựng đối với dân Việt
đã thành một đặc tính di truyền nhân chủng, đã thành một thứ di sản văn
hóa của ông bà tổ tiên để lại. Người Cộng Sản trong chiến tranh đã lợi
dụng triệt để tính chịu đựng của con người Việt Nam, tiếc thay không
phải để xây dựng mà để tàn phá đất nước, không phải để chống lại ngoại
xâm nhưng để thủ tiêu, hãm hại đồng bào ruột thịt của mình.
Lớn lên trong mùa bão lửa
đó, tuổi trẻ Việt Nam mơ ước được thấy quê hương không còn chiến tranh,
hận thù, ngăn cách, quê hương được thật sự tự do, dân chủ, thịnh vượng
và hòa bình. Những khẩu hiệu hoa mỹ không nuôi sống thân thể ốm o gầy gò
của những bà mẹ Việt Nam. Những lời ca ngợi suông không làm ấm lại những
thi hài lạnh ngắt của trẻ thơ Việt Nam. Hãy để chúng tôi yên. Hãy để đất
nước chúng tôi yên. Ba mươi tháng Tư như một nhát dao chém xuống cuộc
đời đầy hy vọng của tuổi thanh niên. Ba mươi tháng Tư như cơn bão quét
ngang qua những ngọn cây xanh vừa mới đâm chồi. Chiến tranh chết chóc đã
được thay bằng nghèo đói, ngục tù. Tiếng rú của đạn bom được thay bằng
tiếng khua của xiềng xích.
Và cũng từ đó, chúng tôi,
những người trẻ tuổi miền Nam, cắt lòng từ giã mẹ Việt Nam mà ra đi tìm
tự do. Ôi tự do, bao nhiêu triệu đồng bào tôi đã chết vì hai tiếng
thiêng liêng đó. Đêm nay, tiếng hát của những người con gái con trai yêu
nước khác, nguyện đem hết nhiệt tình và trí tuệ của tuổi trẻ chuẩn bị
cho một ngày xây dựng lại quê hương khi đất nước không còn trong tay
Cộng Sản. Tiếng hát và lời thơ của họ đã đưa tôi về với tình người dân
Việt.
Như người lữ khách soi
mặt mình trong dòng suối để thấy mình chưa thay đổi, chúng tôi soi mặt
mình trong ánh mắt của nhau và nhận ra rằng vẫn còn đó niềm tin, vẫn còn
đó những anh em bè bạn nặng lòng với đất nước, vẫn còn đó trách nhiệm
của tuổi trẻ Việt Nam trước thềm thiên niên kỷ.
Người con gái ngồi bên
tôi thôi không còn khóc nữa, chúng tôi nhìm nhau, mỉm cười, ngoài kia
mưa đã ngừng rơi.