1

trang chủ

100 bài thơ

văn

truyện dịch

thơ Anh Ngữ

tác phẩm

thân hữu đọc

tiểu sử

âm thanh

để nhận sách

lưu bút

liên kết

sinh hoạt

 

 

Giới thiệu tác phẩm mới nhất:










Giấc Mơ Việt Nam: 22 bài viết, gồm nhiều thể loại, từ các tham luận đã được trình bày tại các hội nghị nhân quyền, tuổi trẻ, văn hóa, cho đến những bài tâm bút, truyện ngắn, tùy bút, bút ký về các chủ đề tuổi trẻ, quê hương và thân phận. Tác phẩm được viết trong những đêm không ngủ, sau những chuyến đi xa, bằng những ưu tư, thao thức cho số phận của đất nước và của chính những thăng trầm trong cuộc đời của tác giả.


Tham luận: Lá Phiếu Ismail Darramy

Anh ta không phải là Nelson Mandela nổi tiếng của Nam Phi và cũng không phải là Martin Luther King, Jr anh hùng của nước Mỹ.  Không ai trao cho anh giải Nobel Hòa Bình hay vinh danh anh là tù nhân lương tâm. Trước ngày 14 tháng 5 năm 2002 không bao nhiêu người biết đến tên anh. Nhưng anh đã trở thành niềm thôi thúc, tấm gương sáng những người yêu dân chủ khắp năm châu.


Tựa tác phẩm Giấc Mơ Việt Nam:

Bắt đầu từ đó. Từ những cửa biển Đà Nẵng, Sài Gòn, Vũng Tàu, Cam Ranh, Nha Trang sau những ngày tháng Tư, mùa bão lửa, năm 1975. Mẹ lạc cha. Vợ xa chồng. Anh mất em. Những đứa bé bị bỏ quên đứng khóc trên đường phố. Những chuyến hải hành vô định trên biển Đông trùng trùng gió bão. Đói khát. Lo âu. Bà mẹ quỳ lạy những tên hải tặc để xin tha cho đứa con gái chỉ mười lăm tuổi ốm o bịnh hoạn của bà.


Tham luận: Giấc Mơ Việt Nam: 

Nhà bình luận nổi tiếng của chương trình News Hour, Roger Rosenblatt, tóm lượt về nguồn gốc nước Mỹ: "Quốc gia được thành lập từ những giấc mơ, và cũng qua đó, đã hun đúc nên giấc mơ của cả một quốc gia". Vâng đúng thế. Ngoài trừ số nhỏ người bản xứ, đất nước Hoa Kỳ được xây dựng nên do bàn tay và khối óc của những kẻ bên ngoài.


Tham luận: Tâm tình về "Tuổi Trẻ Ngày Nay" 

Tuổi Trẻ Ngày Nay có thể là các em sinh ra sau cuộc chiến Việt Nam và sinh ra ngay trên nước Mỹ tự do này.  Bức tranh thời thơ ấu của các em là một giòng sông màu xanh đầy hy vọng, không gợn lên một chút sóng, không bị khuất che bởi một áng mây mù. Tuổi đầu đời của các em được vỗ về  bằng những câu chuyện thần tiên, bao giờ cũng chấm dứt bằng đoàn tụ, bằng hạnh phúc, bằng niềm vui, qua giọng kể nhẹ nhàng trầm ấm của cố tài tử Will Roger trong chương trình Mister Roger và Neighborhood nổi tiếng của ông.


Truyện ngắn: Ðứa Con Của Biển:

"Sống chết là một định luật, một chiếc cầu mà ai cũng phải đi qua. Giọt sương mai trên thảm cỏ non. Chiếc lá khô rơi trong buổi chiều vàng. Mọi tạo vật, từ con người cho đến một giọt sương, một chiếc lá, đều có sinh và có diệt". Chị Hà đọc đâu đó. Mới hôm nào đây, chị đã dùng để an ủi ông láng giềng Paul, khi bắt gặp ông cụ đứng ngẩn ngơ bên cửa sổ trong một buổi chiều.


 Tâm bút: Hai Gánh Quê Hương

Trong cuộc sống đa đoan và nhiều thăng trầm, trắc trở của tôi, biết bao nhiêu kỷ niệm, biến cố đã trôi qua trong đời kể từ ngày tôi bám vào chiếc xe ba bánh, xa ngôi làng Mã Châu, xã Xuyên Châu, Quận Duy Xuyên thân thuộc vào năm 13 tuổi. Những vui, buồn, hy vọng, tuyệt vọng đã đến và đi trong đời sống nhiều đến nỗi tôi không thể nào nhớ hết.


Tâm bút: Nếu Quê Hương Là Mẹ, Ai Sẽ Là Cha?

Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người

Đó là bốn câu kết trong bài thơ Bài Học Đầu Cho Con của nhà thơ Đỗ Trung Quân. Đỗ Trung Quân là một nhà thơ trẻ, sinh ra và lớn lên ở miền Nam, cùng thế hệ với tôi
.


Tâm bút: Nhật Ký Ngày Giỗ Cha.

Hôm nay là ngày giỗ cha tôi. Ngày  đánh dấu ba mươi lăm năm chìm nổi của đời tôi. Ba mươi lăm năm là một quãng đời dài. Thế nhưng, tất cả chi tiết, hình ảnh về ngày bất hạnh đó vẫn còn nguyên vẹn. Buổi chiều cuối năm trong căn nhà tranh nhỏ ở làng Mã Châu, quận Duy Xuyên. Gần cuối bữa cơm đạm bạc như mọi ngày, cha tôi dừng đũa nhìn tôi và nói:


Tâm bút: mảnh đất nào chôn khúc nhau tôi:

Trong suốt mười bảy năm lưu lạc xứ người, tôi đã hàng nghìn đêm mơ một ngày trở lại, trở lại với Việt Nam và trở lại với quê hương Quảng Nam thân thiết của tôi. Vẫn còn đó trong tôi hình ảnh những ngôi trường thân thuộc Duy Xuyên, Nguyễn Duy Hiệu, Trần Quý Cáp, nơi tôi đã ngồi nôn nao nghe tiếng ve vọng về báo hiệu mùa hoa phượng nở



   
 100 bài thơ