![]() |
![]() |
cho người tình phụ cơm áo làm ta chạy xuôi chạy ngược em làm ta ngồi đứng không yên giữa chợ đời tối tăm mày mặt ta lầm lì thành bậc thánh hiền đời chia ta thành từng ngã rẻ những nhánh sông đâu dễ gặp nhau mảnh tình vỡ trôi đi tứ tán nước chảy qua cầu còn đọng vết đau vẫn biết tình đi là tình hết mà sao ta cứ mãi trông tìm vết thương cũ, bỗng dưng ê ẩm cây vẫn còn in dấu chân chim mới hay đâu dễ gì quên được em một thời dậy sóng đời ta là để lại lưỡi dao oan nghiệt cứa nát ta bằng êm ái mượt mà rồi cũng lụy trên đường tình phiêu bạt cũng héo hon ngày vỡ cuộc tình si ta bấn loạn giữa triền sinh tử em cứ ung dung dứt áo ra đi thôi, như đã một thời phận bạc một thời mang vết chém ngang lưng chưa ngã xuống, tình kia cũng mất nên nhìn đời theo những bâng khuâng |
|
|