![]() |
![]() |
vạt lụa phai, trôi sông phất phơ giữa chợ biết vào tay ai" ca dao nếu được như em còn chi hơn nữa giữa chợ bao người ngấm nghé hỏi thăm chút sắc hương đã làm em nên phận cái liếc nhìn đủ gá nghĩa trăm năm còn ta đây, đứa lỡ thời mạt rệp như thứ lụa phai, quăng mẹ ra sông cũng chẳng ai thèm đưa tay ra lượm một đời hư, u uất chất trong lòng đã mấy lần cố ngóc đầu không nổi bóng núi đè trên thân phận hẩm hiu đầu đội riết vòng kim cô nhức nhối trời phật đâu? Chỉ thấy nỗi buồn thiu đứa bạc tình nào cũng thừa gian lận môi mép chua ngoa một thứ tình chung quay lưng đi, cắm ngay sừng lên trán để cùng nhau uống vội chén rượu mừng quanh đời ta cứ gặp hoài thứ đó vạt lụa phai phơ phất giữa bụi bay thà cứ để trôi trên sông lưu lạc nước của xứ người vơi bớt đắng cay |
|
|