![]() |
![]() |
người lữ hành, lỡ chuyến tàu năm hai ngàn còm lưng. Ðẩy cỗ xe thấm mệt từ Phương Ðông ì ạch đến đây mấy ngàn năm văn vật chất đầy cũng đành bỏ, bên lề quý quốc chữ nghĩa thánh hiền thành đồ vô dụng mà bao năm giữ ngọc gìn vàng tiếc một đời mài dũa từng trang máu thịt ngấm từng dòng kinh sử chân đất, bụng rau. nghe chừng rã ruột mắt không rời bờ ruộng, bụi tre rách tả tơi cũng cố giữ lấy lề thi, phú, rượu bầu. Ung dung, an tại bước qua đây. Mặt mày xanh mét thịt da còn bám chặt phèn nâu lên con tàu chẳng biết về đâu với những đường thênh thang xa thẳm mắt nhắm. Mà thấy còn chóng mặt chữ nghĩa xứ người vật vã từng cơn có vội vàng, cũng thành đứa chậm chơn giữa phố lạ bơ vơ ngờ nghệch ta chưa bao giờ đi tới đích nên trễ tàu. Các chuyến băng ngang những con tàu siêu tốc, vượt thời gian bỏ rớt lại mình ta trên thềm vắng ta thèm chiếc xe trâu, thủng thẳng trên đường làng ngất ngưởng chiều về nghèo triền miên đâu thiếu bạn bè ly rượu đế buổi chiều đủ ấm ngày cũng qua đi củ khoai, mớ sắn có hề chi mà phải bon chen vẫy tay chào, lỡ chuyến hành trình trên con tàu phóng vào niên kỷ mới |
|
|