![]() |
![]() |
muộn màng đứng bên bờ ta thử làm tráng sĩ cứ nhìn theo người bước qua sông cũng vội vàng, thế mà sao vẫn trễ cuộc tình trôi trên mặt nước bềnh bồng ta ước chi được làm thân Từ Hải để một lần ngã xuống cánh tay người ngực rướm máu ta vẫn cười ngạo nghễ cho thỏa lòng đời còn được chút vui sao ta mãi cứ nếm mùi bội bạc ai đã làm chết ngắt một tài hoa bỗng dưng cũng hóa thành tên mất trí đêm vỗ về ta bao nỗi xót xa người có hay cõi lòng ta phẫn nộ con phượng hoàng gãy cánh giữa đường mây ôm một mối huyền hư sầu vạn cổ một đời ta ẩn dật kiếp lưu đày ta chỉ biết ngó về sông nước cũ tình đã sang cổ lục mấy ai ghi tráng sĩ năm xưa dọc đường ngã gục con sáo sổ lồng rong ruổi bay đi |
|
|