![]() |
![]() |
bài lục bát cho Ðà nẵng Cầu Vồng đạp xe vượt dốc Cầu Vồng chở em. Áo ướt, lưng cong mệt nhoài giọng em, thỏ thẻ bên tai mát lòng. (Như thể mật ai rót tình) yên sau. Em muốn quay mình là anh như thể nhục hình đâm ngang Giếng Bộng ta cùng nhau uống giếng nầy hình như giếng cũng mang đầy nhớ thương "đầu sông Tương, cuối sông Tương" em. Anh, một mối. Hai đường cách ngăn chỉ còn anh với vầng trăng bên thành giếng cũ. Em thành người xưa Nam Ô rừng thưa bên bãi nhấp nhô nụ hôn đầu gửi Nam Ô. Thuở nào em như một trận mưa rào mát lòng đôi chút. Rơi vào lãng quên "rừng và biển. Anh và em" còn nhau chi để tăng thêm nỗi buồn Ðò Xu đưa em qua tới Cồn Dầu con đò không muốn quay đầu. Vì em tần ngần. Trên bến thân quen mắt trong mắt đọng ưu phiền, còn mơ em và anh. Cách đôi bờ đò xưa còn đó, bây giờ em đâu? và Chợ Hàn em qua. Phố bỗng lặng im tiếng khua guốc. Ðập con tim rộn ràng anh qua. Phố quá trễ tràng vắng em, nên buổi Chợ Hàn buồn tênh vô tình, hay em cố quên để anh rớt lại bên thềm chợ đông |
|
|