space gif
left jpg
xq-lightblue logo
Home arrow Địa Linh Nhân Kiệt arrow Văn nghệ sĩ xứ Quảng arrow Dư Mỹ
Monday, 20 November 2017
 
 
Home
Văn Học
Văn Hóa
Sử Địa
Địa Linh Nhân Kiệt
Mỹ Thuật
Âm Nhạc
Bài Đăng Trong Tuần
Diễn Đàn
Forum-RSS
Cùng tác giả/chủ đề
Chọn Template
xq-lightblue
Dư Mỹ | Print |  E-mail
Written by Xu_Quang   
Friday, 20 March 2009

 Văn Nghệ Sĩ Xứ Quảng:

Dư Mỹ

- Sinh năm 1941
- Gắn bó hơn nửa đời với quê hương Quảng Nam: Sinh ra, lớn lên, đi học, đi lính, cưới vợ, ở tù và ra đi từ Hội An (QN).
- Trước 75: Học sinh trường Bà Mụ, Nam Tiểu học, Trần Quý Cáp.
- SQ/Tiểu Ðoàn Trưởng/ TKQN
- Qua Mỹ năm 1991 cùng với gia đình.
- 1996 cùng với Phan Xuân Sinh tự xuất bản thi phẩm "CHÉN RƯỢU MỜI NGƯỜI" dành cho gia đình và bạn bè.
- Hiện cư ngụ tại Boston - Massachusetts




       

 

    Quảng nam ơi,  vẫn còn đây nỗi nhớ



    Quảng nam ơi! vẫn còn đây nỗi nhớ
    Bao người đi đành cách mặt xa lòng
    Con sông Thu mang nỗi sầu muôn thuở
    Con sông Hoài buồn vẫn đợi vẫn trông

    Và em có ghé về thăm Phố Hội
    Chùa Cầu xưa nằm đợi bước em qua
    Chiều hôm nao xuôi thuyền ra Cửa Ðại
    Ai khóc thương người bỏ nước đi xa

    Duy Xuyên ơi! Mùa thu vàng áo lụa
    Em ngỡ ngàng tìm qua ngõ trúc xưa
    Giọng hò ai à ơi trên lúa
    Nghe nhịp nhàng theo tiếng thoi đưa

    Nhớ biết mấy bòn bon Ðại Lộc
    Ai có về lên xứ Trà Mi
    Nhắn nậu nguồn mít non gởi xuống
    Mai thuyền về em gởi cá chuồn đi

    Quê hương ơi! Mây mờ giăng kín lối
    Ngũ Hành Sơn buồn đứng ngắm Sơn Trà
    Ðà Nẵng đó của một thời nhung nhớ
    Tuổi học trò em đã khóc bên ta

    Qua Câu Lâu nhớ vào thăm Vĩnh Ðiện
    Nghe câu hò đạp nước chiều nay
    Quê tôi đó chưa mưa đà thấm
    Rượu hồng đào chưa nhấm đà say

    Quảng Nam ơi! Bao giờ ta trở lại
    Thăm một lần rồi mãi mãi mai sau
    Mai ta chết dù vùi thây viễn xứ
    Hồn vẫn bay về nơi cắt rốn chôn nhau


    Dạ túy và em

    Rượu nhập em mờ dưới mắt ta
    Chập chờn kiều nữ hay yêu ma
    Ta - thằng thất trận rơi cung kiếm
    Uống để quên từng nỗi xót xa

    Nâng chén sầu lên tận đỉnh mây
    Ðổ cho chìm lỉm thế gian này
    Ta, em còn lại trong thiên địa
    Nâng chén ta cùng ngây ngất say

    Ta hớp hồn en nhả bể đông
    Em chơi vơi giữa cõi mênh mông
    Ta cười ngặt nghẽo trong men rượu
    Vĩnh viễn đời em chẳng có chồng

    Ta vẽ em bằng chén rượu nồng
    Chân dung mang bảy sắc cầu vồng
    Aùo em mỏng quá như tơ nhện
    Nên mắt ta đầy những nét cong

    Ta hát cùng em khúc túy ca
    Dìm em trong chén rượu hoàng hoa
    Ta say ôm ngủ quên trời đất
    Quên cả em và quên cả ta.


    Lục bát cho em và ta


    Theo em

    Gieo vần thơ xuống đời em
    Bỗng dưng ta để con tim vào cùm
    Giã từ hảo hán anh hùng
    Làm tên mang số tận cùng theo em


    Theo nợ

    Ta rong chơi giữa cõi trần
    Gặp chi em để nợ nần với nhau
    Câu thơ hò hẹn ban đầu
    Tóc xanh xưa đã bạc màu tuyết sương
    Như tằm trọn kiếp tơ vương
    Theo em địa ngục, thiên đường vẫn theo.


    Thèm

    Nhớ em thèm nụ tương tư
    Ướp men rượu, hát ngôn từ gã say
    Dạo đàn trên mười ngón tay
    Còn ngón nào để mở cài ngực em.


    Keo sơn

    Ta từ cát bụi trồi lên
    Theo em nên lỡ bỏ quên đường về
    Ðời cho ta tiếng chưởi thề
    Em cho ta những đam mê tuyệt vời
    Mai em nhập kiếp luân hồi
    Cũng không thoát khỏi nợ đời với ta.


    Xin

    Tương lai ta những mã mồ
    Tương lai em cũng chui vô huyệt nằm
    Tối đa đời được trăm năm
    Xin trong cát bụi ta nằm cạnh nhau


    Chào thua

    Giận em bỏ phố lên rừng
    Chờ trăng bên suối đợi chừng nguôi ngoai
    Ta về, tình bỏ chạy xa
    Thương em ngã nón cầu hòa chào thua
    Bỏ quan, bỏ tướng, bỏ vua
    Theo em để thấy bốn mùa là xuân

    Trời cho

    Trời cho ta phút tình cờ
    Kể từ buổi ấy- bây giờ có em
    Trời cho nhặt được con tim
    Chung bầu nhiệt huyết đi tìm tương lai


    Ðêm liêu trai

    Thần linh ngoãnh mặt trong ta
    Câu kinh đầy những bóng ma chập chờn
    Gió khuya lạnh xoáy vào hồn
    Ta trong mộng ảo trần truồng theo em.

    Cho những thằng bạn cũ
    Cho đêm Lính nhớ nguồn
    Tại nhà Hồ văn Thảo

    Lũ chúng ta dăm ba thằng lang bạt
    Súng đạn chừa còn sót lại hôm nay
    Bởi thất trận nên trở thành lưu lạc
    Gặp nhau đêm này chung chuyện tỉnh say

    Cũng một thưở ta đạp trên đầu giặc
    Cùng bạn bè hò hét chốn tử sinh
    Chung ca rượu cười trước giờ xung kích
    Còn sống về vui tiếp chuyện nhà binh

    Khơi dĩ vãng thương những thằng bạn cũ
    Tuổi đôi mươi chưa biết chút mùi đời
    Ba tháng quân trường làm anh lính sữa
    Giữa chiến trường hăng máu dự cuộc chơi

    Có thằng bạn điếc không sợ súng
    Ðạn đì đùng vẫn há miệng cười khan
    Cũng có thằng thấp tha thấp thỏm
    Pháo từ xa đã tính chuyện bò càng

    Nhớ biết mấy những đêm mưa kích giặc
    Dăm ba thằng ghì chặc súng bên nhau
    Trong đêm đen trợn trừng từng đôi mắt
    Mưa vẫn rơi lộp bộp ở trên đầu.

    Thèm hơi thuốc hơn hơi nồng kiều nữ
    Hơn dáng em lã lướt dưới đèn hồng
    Ðời lính chiến cũng mang nhiều tâm sự
    Rủi mai không về tình cũng đi đong

    Ðâu những thằng cùng ta vui một thuở
    Ðêm trăng rừng nằm kể chuyện vu vơ
    Chuyện tiền lính tính liền cho xong nợ
    Chuyện con bồ nhi nhí đẹp như mơ

    Ta đau xót cho những thằng đã chết
    Nằm không yên bị bới mã quật mồ
    Cuộc chiến tàn nhưng hận thù chưa hết
    Cho dẫu còn một nắm xương khô

    Cho ta nhắn thằng bạn tù năm trước
    Bỏ quê hương đứa trước đứa sau
    Có mở hội thề - hận ngày mất nước
    Nhớ gọi nhau dù tóc đã bạc màu

    Ta thử hỏi ta làm gì được
    Cho những thằng còn lại ở quê hương
    Thằng cụt chân, đứa cưa tay mù mắt
    Sống ngất ngư ôm mối hận chiến trường.

    10/96
 
< Prev   Next >
 
Top! Top!