|
Written by Cung Tích Biền
|
|
Tuesday, 07 November 2006 |
|
Cung Tích Biền
Nhớ Mẹ
Tin quê,
Hạt mầm, Mẹ.
I.
Quê nhà dâu bể thay nhau,
Em đi man mác suối màu phù dung.
Sông kia lúc đỏ khi vàng,
đôi bờ hóa hợp một càn khôn tôi.
Dặm về thơ thẩn đôi nơi,
chùa thiêng trái rụng lưng đồi bóng trăng.
2
Xưa kia Em ở trên ngàn
Em theo con nuớc Trường giang nẩy mầm,
vườn khuya Em tỏa bóng râm
cảm lòng hoa cỏ cha ngâm câu Kiều.
Về sau mái lệch tường xiêu,
chiến tranh nến thắp ít nhiều khói hương,
người đi bỏ biệt đồi nương
tre nhớ trúc, đến bụi vương, cát lầm.
3
Nghe trong thất lục xa xăm
một dòng bát nhã hoài âm vọng tồn.
Mẹ về chiếc bóng chon von ,
Thân là thổ mộ, mà Hồn trường sinh.
Thuở nào có thuở điêu linh.
Cung Tích Biền.
Ghi chú:
- Bài này do Nhà Thơ Tần Hoài Dạ Vũ in trong Tuyển Thơ Đất Quảng 1995.
- Nhà văn Lương Trọng Minh chọn in và Lời Bình “ cho rằng Thơ Thiền” trong Tuyển tập Thơ Miền Trung, 1998.
- Nhà Thơ Ý Nhi, qua tác giả, chọn In lại trong Thơ Quảng Nam Thế kỹ XX, năm 2001
|