Trăng là món quà vô giá, thanh tao của Thượng Đế đã ban cho
trái đất, vạn vật và con người..."Nghìn năm
thơ thẩn bóng trăng chơi" (Tản Đà).Trăng là
chứng nhân muôn đời cho những suy tư thầm kín, xúc cảm riêng tư, và mộng mơ
tình tứ, thi vị của con người .Trăng có sức quyến rũ mãnh liệt, lạ thường, một gợi cảm vô cùng, xáo động nội
tâm, là nguồn cảm hứng vô tận cho biết bao tao nhân mặc khách, cho những vần
thơ xao xuyến trữ tình của nhiều thi nhân. Trăng của đất trời sáng soi khắp
nẻo đường thế gian, nhưng mỗi cảm xúc trăng mang một đặc trưng thầm lặng,
khác biệt tùy theo suy tư và cảm thụ của từng cá nhân, của mỗi tâm hồn như thi
sĩ Trần Tế
Xương đã nhận định:
Ta lên ta hỏi ông trăng
Họa là ông có biết chăng sự đời ?
Ông cao, ông ở trên trời
Mà ông soi khắp nước người, nước ta
Năm châu cũng một ông mà
Kể riêng thì lại mỗi nhà, mỗi ông Hỏi Ông Trăng (Trần Tế Xương)
Hồi Hoán lên 9 tuổi, Hoán đã biết nghĩ về con gái, đó là con Lý,
con bà Vy, người Huế. Bà Vy vì chiến tranh ở đâu ngoài Huế, lưu lạc đến
quê anh. Quê anh là một vùng quê, dân làng sống chất phát, mộc mạc.
Bỗng nhiên đâu có một người đàn bà ở phố thị trôi dạt về, như thổi đến
vùng quê một làn gió mới . Bà Vy khoảng đâu trên bốn mươi tuổi, không
có chồng, nhưng đã có hai con. Người con gái lớn là chị Diễm, chị đã có
chồng, trông chị rất đẹp, cái đẹp của phố thị, đài các, nhưng với Hoán
thì chị Diễm xa lạ, như một người đứng trên cao. Bà Vy tản cư vô ở quê
Hoán đâu khoản 2 năm thì gá nghĩa cùng ông xã Bốn, một ông lý trưởng đã
thôi việc, vợ chết, ông có một số ruộng đất và tiếng tăm trong làng
xã. Ông tuy mang tiếng là cựu lý trưởng nhưng bản chất vốn nông dân,
trên năm mươi tuổi mà ông còn đánh trần dẫn bò đi cày ruộng như bọn
thanh niên trai tráng. Bà Vy gọi ông xã Bốn bằng anh và xưng em ngọt
xớt, đó là giọng người Huế ngọt như mía lùi, đãi đưa, Hoán nghe đầu
tiên trong đời cái cảm giác ngọt ngào, hạnh phúc đó. (Người dân quê anh
khi cưới vợ về được một vài năm thường goị vợ bằng tau, mi, ơi, ‘’tau,
mi’’ sao nghe cộc cằn quá ).
Trần Gia Phụng (Trình bày tại Viện Việt Học, California, 6-7-2008)
LỊCH SỬ QUỐC NGỮ
Quốc
ngữ là chữ viết chung của dân chúng cả nước.Từ thời Ngô Quyền lập quốc (939), các triều đại cầm quyền đã mượn chữ
Nho (chữ Hán) để sử dụng trong hành chánh, học thuật.Dầu vậy, người Việt vẫn nói tiếng Việt, không
công nhận chữ Nho là quốc ngữ, và tìm cách sáng tạo ra quốc ngữ cho riêng mình.
Hà Nội, Huế và Sài Gòn, ba thành phố của ba miền, ba địa danh gợi
lên trong lòng mỗi chúng ta nhiều cảm nghĩ và ấn tượng. Đà Nẵng không
có được cái vinh dự đó, đó là điều hiển nhiên; nhưng không phải vì thế
vai trò lịch sử của Đà Nẵng trong sự thăng trầm của đất nước Việt-Nam
lại bị lãng quên. Đó là điều tác giả Võ Văn Dật muốn nhắc nhở chúng ta
trong Lịch Sử Đà Nẵng*. Để làm công việc nhắc nhở đó, tác giả thu thập
tất cả tài liệu liên quan đến Đà Nẵng -- nhưng tài liệu về thành phố
này rất hiếm hoi và tản mác, có lẽ đó là hậu quả của việc bị lãng quên
-- và sắp xếp lại cho có hệ thống để người đọc có một cái nhìn tổng
quan và trung thực về lịch sử của thành phố này.
Nhà xuất bản Nhân Ảnh sẽ cho phát hành tập lục bát của Luân Hoán vào đầu tháng 5 năm 2008.
Đây là tập Lục Bát mang tên: EM TỪ LỤC BÁT BƯỚC RA
gồm 2 bài:
bài 2 : Khai Nhịp Bàn Chữ Xuân Mậu Tý (112 câu với sự tiếp hơi của các
nhà thơ: Mai Văn Phấn, Song Thao, Song Vinh, Thanh Trí, Phương Triều,
Phan Ni Tấn, Hoàng Xuân Sơn, Nhị Đuông, Lê Hân, Mai Khắc Ứng, Ngọc Yến,
Nam Dao, Sương Mai, Hà Nguyên Dũng) Bạn có thể đọc bài này trong mục
Trích Thơ Luân Hoán trên trang web Vuông Chiếu .
bài 1: mang
tên từ một câu thơ của Lê Hân: Em Từ Lục Bát Bước Ra, dài 2600 câu. Bài
thơ có nhắc đến hàng trăm danh xưng nhân vật nữ Việt Nam, trong nhiều
lãnh vực sinh hoạt. Tranh bìa của nữ họa sĩ Thanh Trí do Lê Bảo Hoàng
trình bày. Mời bạn đọc bài viết mở đầu:
Tên thật Nguyễn Thế Nghiệp sinh ngày 5.8.1947 Quế Sơn Quảng Nam. Tốt
nghiệp đại học Sư Phạm Sài Gòn. Cùng Vũ Ngọc Hiến và một số bạn hữu điều
hành tạp chí Nắng Mới tại Canada đã nhiều năm (đã đình bản). Cư ngụ tại
Canada từ cuối năm 1980. Chủ tịch Trung Tâm Văn Bút Quebec (1991-1993)