| |
|
Template Chooser |
|
|
|
Written by Trần Hoan Trinh
|
|
Sunday, 31 May 2009 |
|
Trần Hoan Trinh
Truyện ngắn
TRÊN ĐỒI CỎ MAY
Viết tặng đứa em trai .
Thuở trung học, chị nổi tiếng là đẹp. Da trắng, người thon, khuôn
mặt trái soan. Một mái tóc đèn tuyền, dài thướt tha, được chị kẹp lại
thả sau lưng, mềm mại, nũng nịu, kiểu cách. Môi đỏ như thoa son, nằm
dưới một sống mũi dọc dừa, đôi mắt đen lay láy. Đặc biệt khi chị cười, đôi mắt cũng cười theo, long lanh, rạng rỡ. Hình như ông trời đã ưu
đãi tặng chị tất cả những nét những vẻ mặn mà, duyên dáng dành cho một
giai nhân tuyệt sắc. Mỗi khi đi đến trường, sau lưng trước mặt chị
luôn có nhiều chàng trai im lặng đi theo. Như vô tình. Như bất chợt.
Mỗi người đều giử vẻ trang trọng, đăm chiêu riêng, như đang ngưỡng
mộ một thần tượng. Chị đi từng bước nhỏ, thong thả, dịu dàng, tận
hưởng từng giây từng phút thanh xuân, từng hơi thở tươi trẻ của mình.
Gió buổi mai mơn man ve vuốt má ngọc. Gió buổi chiều thổi tóc thổi áo
bay bay. Đã có bao vần thơ đã vì chị mà được sáng tác nên, đậm đà,
tình tứ. Con đường đến trường như nở đầy hoa lạ. Hương thơm vương vấn
trong không gian, ngất ngây, chan chứa, đậm đà. Cuộc đời đẹp xinh như
mở rộng trước mắt chị ….
|
|
Last Updated ( Sunday, 31 May 2009 )
|
|
Read more...
|
|
|
Written by An Phú Vang
|
|
Friday, 26 June 2009 |
|
An Phú Vang
Điểm Danh
Gởi Trần Mãn giờ đang đâu đó quê nhà
Lúc đó Nguyên Chương là Lý Văn Chương, tay bóng rổ của lớp Trần Mãn.
Trong đội còn có Phạm Ninh, Lê Văn Hiếu, Sử Duy Thuận, Phạm Tình, và
Quang. Trần Mãn đánh đẹp, nhất là những cú dẫn banh nhập vòng cấm địa
làm các mầm non bóng rổ của trường lé mắt. Trong các mầm đang nhú đó có
đội bóng rổ lớp tôi và những đứa ở chung xóm, cùng học Phan Chu Trinh.
Đứa nào cũng mong có ngày đánh tan nát tụi trường Tàu Thọ Nhơn vì các
đội đàn anh chưa làm nổi. Mãn đánh biểu diễn, coi đã mắt nhưng làm bàn
không xuất sắc như vài cầu thủ lớp khác.
|
|
Read more...
|
|
|
Written by Trần Yên Hòa
|
|
Saturday, 13 June 2009 |
TRẦN YÊN HÒA
Truyện
BÊN TRỜI LẬN ĐẬN
Buổi chiều Sài Gòn trời đã bớt nắng, dù cái nóng vẫn còn hầm hập
xông xối xả vào mặt, vào mắt, vào miệng mọi người. Xe cộ chạy ùn ùn bên
ngoài lộ chính.
Ngồi trong quán lẩu dê có bốn người, Chức, Ngàn, Phục và Thiệu. Bữa
nhậu sau hơn chín, mười năm, có người mười một, mười hai năm mới gặp
lại nhau. Mới đó mà đã lâu quá, thời gian trôi lẹ thiệt.
Bây giờ, gặp lại, người nào cũng tả tơi như cái mền rách. Chức và
Phục thì đạp xích lô, Ngàn và Thiệu thì bỏ mối hàng xe đạp. Như vậy họ
đã có một nghề để kiếm ăn, chẳng cần nhân danh Lao Động Là Vinh Quang,
họ cũng tất tả tìm việc làm và làm việc chí cốt, cật lực. Đói thì đầu
gối phải bò, câu nói từ ngàn xưa lúc nào cũng đúng.
|
|
Last Updated ( Sunday, 14 June 2009 )
|
|
Read more...
|
|
| | << Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>
| | Results 1 - 4 of 354 |
|
|
|
|
|